๑ ๑ ๑ ۩ ۩ ۞ ۩ ۩ ๑ ๑ ๑
Nhưng Phạm Nhược Nhược hiểu rõ tất cả chỉ là ảo ảnh. Cho dù tâm tư có thể chấp nhận được hay không, điều quan trọng nhất là từ lâu, ca ca đã quen coi cô như muội muội cần bảo vệ, trong tấm lòng như vầng trăng sáng chưa bao giờ có suy nghĩ đó.
Cô không khỏi cười khổ, thầm nghĩ mau mở y quán đi, thế gian còn biết bao người cần giúp đỡ, tại sao đang lúc đầu đông, mình lại phải lo nghĩ chuyện tình cảm khó nói thành lời này.

