๑ ๑ ๑ ۩ ۩ ۞ ۩ ۩ ๑ ๑ ๑
Lão bộc đi ra, đẩy xe lăn của Trần Bình Bình đi dạo trong vườn. Một lúc lâu sau, Trần Bình Bình bỗng thở dài, nói: "Khổ Hà đã sống quá lâu, biết quá nhiều chuyện, mới đưa ra được kế hoạch này. May mà như lời Phạm Nhàn, bệ hạ chắc sẽ kiềm chế tính khí, chờ đợi ta qua đời tự nhiên, chỉ là..." Ông nhíu mày nói tiếp: "Không biết lúc đứa nhỏ Phạm Nhàn kia ôm thi hài ta mà khóc lóc thảm thiết, liệu có trách ta đã lừa dối và lợi dụng nó hay không?"

