๑ ๑ ๑ ۩ ۩ ۞ ۩ ۩ ๑ ๑ ๑
Kiếm Lư gần bờ biển, trời sáng rất sớm, khi bình minh vừa ló dạng, ánh sáng buổi sớm đã lọt vào trong am cỏ. Hai người dưới chăn chiếu của giường lớn từ từ tỉnh dậy, đều mệt mỏi đến nỗi không mở nổi mắt. Tiểu Hoàng đế mệt mỏi vì hân hoan đến cực điểm, cuộn tròn trong lòng Phạm Nhàn ngủ tiếp đi. Cuồng loạn đêm qua đã hoàn toàn bù đắp cho những thiếu hụt tinh thần của cô bao năm qua, khiến cuối cùng cô cũng nhận ra rằng dường như làm một nữ nhân cũng là chuyện hạnh phúc, chỉ có điều đã khiến cô kiệt quệ sức lực.

