๑ ๑ ๑ ۩ ۩ ۞ ۩ ۩ ๑ ๑ ๑
“Ta đã nghĩ đủ nhiều cho bách tính Đông Di thành rồi.” Phạm Nhàn không nhường một bước: “Mấy từ vừa nói lúc trước, lẽ nào ngài cho rằng ngoài ta ra còn có ai buông bỏ nhiều lợi ích như vậy? Còn ai dám liều lĩnh nhận cơn thịnh nộ từ bệ hạ, đi thuyết phục người chấp nhận những điều kiện này?”
"Chỉ vậy thôi sao?" Tứ Cố Kiếm nhắm mắt lại, chậm rãi nói: "Hay nói cách khác, từ trước đến nay ngươi chưa bao giờ nghĩ tới, rốt cuộc năm xưa mẫu thân ngươi đã chết như thế nào?"

