๑ ๑ ๑ ۩ ۩ ۞ ۩ ۩ ๑ ๑ ๑
Chính tính cách này khiến vào mùa thu năm Khánh Lịch thứ bảy, khi chưa nhìn thấy di chiếu của Hoàng đế, hắn chấp nhận ý chỉ của Thái hậu nương nương, dốc hết sức truy nã Phạm Nhàn trong kinh đô.
Thế sự khó lường, thế sự khó lường! Ai mà ngờ Hoàng đế bệ hạ không chết? Ai mà ngờ Tiểu Phạm đại nhân lại là bậc trung thần! Mỗi lần nghĩ đến việc này, Tôn Kính Tu không khỏi run sợ, cũng nhờ nuôi được một cô con gái tốt, lần đầu tiên tìm được chỗ dựa trong triều.

