๑ ๑ ๑ ۩ ۩ ۞ ۩ ۩ ๑ ๑ ๑
Đêm đã khuya, Phạm Nhàn một mình lặng lẽ đứng bên hố kiếm, nhìn những thanh kiếm dày đặc chằng chịt như lúa mạ, như rừng cây thẳng đứng vời vợi chọc thủng tầng mây, chìm trong hồi tưởng. Y đứng đúng vị trí Vương Thập Tam Lang từng đứng trước đây. Kỳ thật lúc trong phòng nói chuyện với Tứ Cố Kiếm, y đã mơ hồ nghe thấy tiếng khóc thầm lặng của Thập Tam Lang, than khóc thầm lặng thật ra vẫn có tiếng động.

