๑ ๑ ๑ ۩ ۩ ۞ ۩ ۩ ๑ ๑ ๑
Diệp Lưu Vân và Phí Giới sư phụ đi rồi, Phạm Nhàn ngồi một mình cạnh biển rất lâu, trong biển cả đã không còn bóng dáng con thuyền lớn, ánh mắt y vẫn tập trung vào mặt biển bao la bát ngát, mưa gió trên người không hề yếu ớt, toàn thân ướt sũng nước. Tư thế ngồi của y rất kỳ quái, ôm đầu gối, tựa như một bé trai đáng yêu, nhưng trên thực tế ai cũng biết Phạm Nhàn không thể là một bé trai đơn thuần.

