๑ ๑ ๑ ۩ ۩ ۞ ۩ ۩ ๑ ๑ ๑
"Đêm đó trời nổi cơn dông, chắc bệ hạ có phần mất bình tĩnh trong Quảng Tín cung, dù lão nô không tận mắt chứng kiến nhưng chỉ cần nghĩ vậy thôi đã thấy an ủi." Trần Bình Bình nói, nét mặt nhăn nheo đã thư giãn: "Bệ hạ, sao lại tức giận đến thế khi Thái tử và Trưởng công chúa tư thông? Có phải vì bệ hạ luôn nghĩ muội muội này vốn thuộc về mình? Nhưng vì ý thức minh quân tự giày vò bên trong nên bệ hạ chỉ có thể kiềm chế?"

