๑ ๑ ๑ ۩ ۩ ۞ ۩ ۩ ๑ ๑ ๑
Là bùn đất bắn tung lên khi đánh nhau ở Thành Vương phủ? Là nhánh mai nở trong ngày đông ở Thái Bình biệt viện? Là bầy cá bé nhỏ bơi lội trong hồ đằng sau Giám Sát viện tối tăm? Là chiếc áo cung đình trên dãy núi phía bắc? Hay là cậu bé trai mà ông gửi gắm tất cả tình cảm và hy vọng nửa đời sau ở Đạm Châu?
Trong tiếng mưa gió, Trần Bình Bình bỗng nghe thấy những âm thanh - là tiếng hát, giọng ca quen thuộc uyển chuyển từ Trần Viên. Những cô gái xinh đẹp, giọng ca nhẹ nhàng êm tai. Suốt đời lênh đênh trong bóng tối lạnh lùng nhưng ông vẫn ấp ủ tấm lòng yêu thích vẻ đẹp. Nếu bi kịch là phá hủy vẻ đẹp nhân gian cho người khác xem, cuộc đời ông chỉ phá hủy cái xấu xa để ngắm nhìn mọi điều đẹp đẽ.

