๑ ๑ ๑ ۩ ۩ ۞ ۩ ۩ ๑ ๑ ๑
Hoàng đế hài lòng liếc nhìn hắn một cái, năm xưa ngài rất yêu thích tiểu thái giám lanh lợi này, nếu không cũng sẽ không cho phép hắn tự mình theo hầu ở Ngự Thư phòng, về sau lại phái hắn đến Đông Cung làm thủ lĩnh thái giám, chỉ vì một vài việc rất trùng hợp, Hồng Trúc dính vào, nhưng dù thế Hoàng đế vẫn không giết hắn.
Đột nhiên trong lòng Hoàng đế chợt động, nhớ tới cảnh tượng ngày đông tuyết rơi, lần Phạm Nhàn nhập cung đó, thái giám đẩy xe lăn chính là Hồng Trúc... Dần dà, đôi mắt Hoàng đế lóe lên vẻ mỉm cười, nhớ lại xưa kia Phạm Nhàn có vẻ rất không ưa tiểu thái giám này. Không biết trong lòng Người nghĩ gì, mở miệng phán: "Từ ngày mai trở về Ngự Thư phòng."

