CHƯƠNG 1452: GƯƠNG SÁNG (PHẦN 2) Nghe thấy lời này, ông cụ mới thở phào nhẹ nhõm:
- Giáo sư Trần, làm phiền anh rồi! Anh hãy mau chóng cứu lấy bà ta, cả một đời bà ta đều chịu khổ, vất vả kiếm tiền cho con ăn học, cứ tưởng sẽ có thể đến thủ đô hưởng phúc, kết quả lại như thế
- Bà ta làm sao có thể mắc bệnh được chứ!?
Trần Thương giải thích nói:

