Gương mặt cô gái kia có chút xa lạ rồi lại giống Hồng tỷ đến bảy mươi, tám mươi phần trăm, hơn nữa cơ thể của cô lành lặn không có vết thương nào, gương mặt xinh đẹp nở nụ cười như có như không.
“Trương Ấu Hồng?”
Trương Di hơi nghiêng đầu nhìn Hồng tỷ bước ra từ trong làn khói này.
“Tôi chỉ có thời gian là nửa nén hương, tôi đã biết hết chuyện đã diễn ra, tất cả đều là sai lầm mà trước đây tôi để lại, cứ để tôi đích thân kết thúc tất cả nhưng thứ này đi.”

