“Trước khi khai chiến, Dương Gian chắc chắn sẽ đến thanh toán tôi trước.”
Vương Sát Linh buông điện thoại xuống, sắc mặt bình tĩnh nói. Lâm Bắc nói:
“Còn có cơ hội cứu chữa, hiện tại tai hoa đã rơi xuống đầu, nếu như anh có thể làm ra chiến tích, có lẽ chuyện anh trộm quỷ đói cũng có thể du di được, nếu thật sự muốn chết thì chết trong tay người khác cũng tốt hơn chết trong tay của chính mình, dù sao thì anh cũng phải tính toán cho tương lai.”
“Tương lai? Anh có ý gì?”

