Lúc này Lâm Bắc đang tùy ý ngồi trên một bậc thang, hắn sờ cái đầu trọc của mình:
“Đừng nghĩ nhiều, nếu Dương Gian muốn đối phó với anh thì đã xử lý anh trước khi săn giết quốc vương rồi, nếu như trước khi tổ chức cuộc họp đội trưởng mà hắn vẫn còn chưa đụng đến anh thì có nghĩ hiện tại hắn cũng không muốn xử lý việc anh ăn cắp quỷ đói, dù sao lúc này cũng rất cần ngự quỷ giả để ổn định cục diện, anh rất may mắn, chọn được thời cơ thích hợp để bại lộ sự việc.”
“Có lẽ là vậy, nhưng dù thế này thì sau khi sự kiện quỷ đói bị bại lộ thì tình cảnh của tôi cũng rất nguy hiểm, dù hiện tại bình yên không có việc gì, nhưng sau khi xong việc chắc chắn sẽ bị truy cứu trách nhiệm, tôi rất hiểu tính tình của Dương Gian.”
Vương Sát Linh bình tĩnh nói.

