“Không cần phải tiếp tục chịu đựng, dừng lại ở đây là được rồi, mình cũng rất mệt.”
Tào Dương thở dài, ngồi trên đá ngầm hóng gió biển mát mẻ, nhìn ra biển rộng nơi xa, trong lòng đã chuẩn bị sẵn sàng đón nhận cái chết.
Cái gì mà trốn vào phòng an toàn, trốn trong nơi linh dị, mấy cái đó chỉ là lý do để tránh gây phiền phức cho mọi người mà thôi.
Tào Dương mới ngồi xuống không lâu.

