Lâm Bắc vuốt đầu trọc nói:
“Đều đã rơi vào nông nỗi mời người ngoài đến giúp đỡ, làm gì còn rảnh mà quan tâm có tin tưởng được hay không, mấy ngày nữa thuyền U Linh có khả năng đổ bộ, lại đi so đo mấy chuyện này thì tất cả chúng ta đều phải xong đời, nhưng mà chỉ một mình Diệp Chân thì vẫn chưa đủ, mọi người còn quen biết người nào mạnh, chỉ cần có lập trường chính xác thì đều có thể đề cử đến, còn mấy chuyện khác, chờ qua chuyện này rồi lại tính tiếp.”
“Có lý.”
Chu Đăng gật đầu, tán đồng suy nghĩ này của Lâm Bắc.

