Logo
Chương 707: Bụi Trần Lắng Đọng (7)

Từng đóa sen hồng phấn quấn quýt trên đạo bào, không phải vật chết, mà đung đưa theo gió, tỏa ra từng trận hương thơm.

Bản thân đạo bào, càng giống như một ao sen.

Mễ lão ma đã quen mưa gió cũng đổ mồ hôi đầy đầu, hỏi: “Tiên sư sao không giết ta luôn?”

Liễu Xích Thành cười nói: “Mặc đạo bào, liền phải trừ ma vệ đạo sao? Không lẽ ta chỉ cảm thấy nó đẹp nên mới mặc?”

Mở khóa toàn bộ truyện!
Tải ứng dụng để tiếp tục đọc chương này và truy cập nội dung độc quyền.

Quét mã QR hoặc nhấn vào nút để tải ứng dụng