Bến đò mà Trần Bình An đáp thuyền không cùng một nơi với bến đò đi qua Vân Tùng quốc. Sau khi trả mười mai tiền hoa tuyết, lấy một tấm mộc bài, giao trả lại miếng ấn phù do Đại Đô đốc phủ tặng, Trần Bình An liền đi theo mấy chục người cùng tới bến, địa điểm vậy mà lại là một lối vào động dung nham dưới lòng đất. Cửa động rộng chừng năm sáu trượng, phủ kín bút tích khắc trên vách đá của danh nhân tiên sư qua các triều đại, “Ngư Lân tiên cảnh”, “Hồ trung nhật nguyệt trường”, “Dao Lâm động thiên”, nét bút phần lớn mạnh mẽ. Sau khi vào động, khung cảnh thoáng đãng sáng sủa, một đoàn người lần theo bậc đá đi xuống, thong thả đi chừng một nén nhang, tiến vào một thạch sảnh khổng lồ. Hai bên vách đá phía đông tây, có bích họa phi thiên sống động như thật, tay áo bay phấp phới, thần thái phiêu dật. Dung mạo nữ nhân rõ ràng, thân thể phần nhiều đẫy đà, nhưng lại không khiến người ta cảm thấy ục ịch.

