Trên đỉnh núi ở đảo Quế Hoa, có một cây quế tổ thụ, Trần Bình An đứng dưới bóng cây râm mát, bất giác nhớ đến cây hòe già ở quê nhà. Cây quế trước mắt cành lá xum xuê, rợp bóng như lọng che, còn cây hòe già nơi cố hương nay đã không còn. Trần Bình An thoáng chốc trầm buồn, rồi lại mỉm cười, vẫn nhớ như in hình ảnh tiểu cô nương mặc áo bông đỏ vác cành hòe chạy nhảy. Sự hoạt bát đáng yêu, không sợ trời không sợ đất của Lý Bảo Bình, cùng với sự vô lo vô nghĩ của Phạm Nhị ở lão Long Thành, mỗi ngày đều sống thật vui vẻ, khiến Trần Bình An hâm mộ khôn nguôi, tự hỏi có một ngày bản thân có thể trở thành người như thế hay không? Chẳng hay đây có được coi là “kiến hiền tư tề” như trong sách thánh hiền đã dạy?

