CHƯƠNG 693: XIN LỖI, ĐÁNH TRẬT RỒI Giang Tự Lưu thở dài một tiếng nói: “Ngu không ai bằng.”
Sắc mặt cô đơn sầu não càng ngày càng đậm trên mặt hắn: “Công tử chính là bị các ngươi làm thành như vậy, nịnh nọt, nịnh nọt không điểm dừng cho nên mới phạm sai lầm.”
Giang Phàm nói: “Nếu ngươi đã nói như vậy thì đi chết đi.”
Nói xong, trường kiếm trong tay lại đâm tới, một kiếm này giống như ánh sáng của mặt trời, rực rỡ chói mắt, trong nháy mắt khiến cả thung lũng dường như mọc lên như một mặt trời nhỏ.

