Trong làn nguyên khí màu mực, đôi mắt của Ngô Canh Điền đã không còn tròng trắng, hoàn toàn bị bóng tối bao phủ.
Nụ cười điên cuồng hiện lên từ khóe miệng Ngô Canh Điền. Hắn vừa định mở miệng nói, thân ảnh của Trần Phỉ đã xuất hiện trước mặt, Diêm La chùy trong tay giáng thẳng xuống.
"Keng!"
Lời Ngô Canh Điền định thốt ra bị nghẹn lại. Mạn Thiên đao trong tay hắn không chọn cách đối công, mà chặn trước người, muốn đỡ Diêm La chùy.

