Diễm Liệt lão tổ xé rách không gian, bao bọc trong luồng lửa đỏ sẫm, vừa nhìn đã thấy Trần Phỉ đang đứng yên trong hư không, trong đôi hỏa đồng đỏ rực lóe lên một tia kinh ngạc, rồi lập tức biến thành lửa giận ngút trời và sự chế giễu lạnh lùng.
“Tiểu bối!”
Giọng nói của Diễm Liệt lão tổ như thể hàng vạn ngọn núi lửa cùng lúc phun trào, chấn động đến mức mảnh không gian cũng phải run rẩy, “Sao không chạy nữa? Tự biết không thoát khỏi tay bản tọa, hay là đã sức cùng lực kiệt chờ chết!”

