Logo
Chương 3191: Sơn dã tiếng đàn (2)

- Ba ngày trước ta tỉnh lại ở phụ cận một thôn trấn, bởi vì lúc trước suy nghĩ vào bí cảnh tìm hết đồ lại ra ngoài ăn bữa ngon, cho nên trên người không chuẩn bị vật tư gì, lúc đó vừa mệt vừa đói, kết quả người ở trấn nhỏ kia không có lòng thông cảm, không chỉ không cho ta ăn, ngay cả tá túc một đêm cũng không cho.

Vi Tác lầu bầu, trong giọng nói tràn ngập oán niệm, hiển nhiên rất khó chịu tao ngộ lúc đó.

- May mắn về sau bằng vào bản thân thông minh tài trí, mới từ trong tay những điêu dân kia được một chút thức ăn.

Vi Tác ưỡn ngực, nói đến mặt mày hớn hở.

Mở khóa toàn bộ truyện!
Tải ứng dụng để tiếp tục đọc chương này và truy cập nội dung độc quyền.

Quét mã QR hoặc nhấn vào nút để tải ứng dụng