Trên thổ địa đã biến thành một mảng hoang, ánh mắt Vũ Mục hờ hững nhìn máu đang bao vây Vương Song, khóe miệng cong lên.
- Máu của Vũ thần sẽ không chảy ra vô ích, đạo lý này, ngươi...
Lời Vũ Mục còn chưa dứt, sắc mặt đột nhiên biến đổi, kinh ngạc nói:
- Làm sao có thể?

