Đột nhiên nhìn thấy Vương Cầm, Lý Tân từ trên ghế đứng bật dậy, vẻ mặt oán hờn mở miệng:
- Vương tỷ, ngàn vạn lần tỷ đừng hiểu lầm, làm sao ta có thể trách tỷ chứ!
- Ta cũng biết số lượng này có chút ít.
Vương Cầm không đợi Lý Tân nói tiếp, bất đắc dĩ nói, binh lính ở một bên vội vàng đem đến một cái ghế dựa, Vương Cầm ngồi xuống, có chút đau đầu nói:

