"Ngươi đi rồi thì sẽ không có chuyện gì sao? Lão thái thái nói, nói..." Tạ Phinh cắn môi dưới, ngừng một hồi lâu mới nói tiếp: "Nếu ngươi thật sự nghĩ cho bọn ta thì nên... nên..."
Mấy chữ phía sau, nàng ta thật sự không nói nên lời, cổ họng cứ như bị thứ gì đó chặn lại.
Tạ Thế An bỗng nhiên nhớ tới chuyện xưa mà mẫu thân kể cho hắn ta nghe vào hai tháng trước.

