Logo
Chương 687: Cái này phải nói thế nào đây?

Trong nhất thời, mấy khách hàng mang theo kỳ vọng đều ỉu xìu.

“Đáng ghét, tôi còn tưởng rằng đã nghĩ ra ý tưởng hay cơ, tự mang nguyên liệu để ông chủ Lâm làm, sẽ không sợ không ăn được, không ngờ vẫn không được.”

“Ông chủ Lâm, những người phía trước chèn ép quá, chưa tới ba giờ đã đến nơi rồi, sau đó lấy số, căn bản không để cho những người khác con đường sống!”

“Chứ gì nữa, ban đêm còn có tuyết, tôi cứ nghĩ hôm nay ít người xếp hàng lắm nên sáu giờ tới là có thể ăn được, không ngờ lấy số xong cả rồi.”

Mở khóa toàn bộ truyện!
Tải ứng dụng để tiếp tục đọc chương này và truy cập nội dung độc quyền.

Quét mã QR hoặc nhấn vào nút để tải ứng dụng