“Chẳng lẽ chúng ta thật sự quay lại?” Vương Ma Tử gãi đầu nhưng sau khi nam nhân nhìn thấy Thôi Kiến Quốc, ý thức đột nhiên trở nên tỉnh táo hơn nhiều, hét to: “Nhanh… Chạy mau… Chạy mau… Quỷ… Quỷ tử đến!”
“???”
Thôi Kiến Quốc nhìn nam nhân thần chí mơ hồ này, tiến lên lắc bả vai của đối phương: “Lão sư phụ, ngươi nói cái gì đó? Quỷ tử cái gì??”
“Không! Chúng ta đi mau, quỷ tử Nhật Bản! Rất nhiều quỷ tử, rất nhiều quỷ tử…”

