Logo
Chương 1831: Xoay tay sờ mó (2)

Tuy thấy rất kỳ quái với hành động của hai người nhưng Camilleri lại rất hài lòng với điều này.

“Tỷ tỷ.” Nhưng lúc này, Gia Ngọc đột nhiên gọi Camilleri.

Camilleri tưởng Gia Ngọc còn đau lòng vì việc con thỏ kia, ngồi xổm xuống an ủi: “Tiểu Ngọc, sau khi chúng ta trở về, ta sẽ nuôi một đàn thỏ cho ngươi, có được không.”

Gia Ngọc lắc đầu, ánh mắt nhìn thoáng qua rừng cây cách đó không xa, khẽ nói: “Bên kia có người.”

Mở khóa toàn bộ truyện!
Tải ứng dụng để tiếp tục đọc chương này và truy cập nội dung độc quyền.

Quét mã QR hoặc nhấn vào nút để tải ứng dụng