CHƯƠNG 1489: NGƯỜI ĐỒNG HÀNH Trương Mộng Thiên ngơ ngác đứng nhìn Khánh Trần, chẳng biết đối phương đã xuất hiện sau người trẻ tuổi đó từ bao giờ, lúc này một tay hắn đang đâm kim về phía thanh niên kia, một tay khác thì đưa lên bịt miệng đối phương, không những thế hắn còn đang mỉm cười nhìn mình.
Hắn cứ ngơ ngác đừng nhìn thanh niên đó từ lúc đối phương còn giãy dụa, đến lúc cơ thể tím ngắt, lồng ngực cũng không còn phập phồng nữa.
Dù người trẻ tuổi kia có dãy dụa thế nào thì cũng không thể thoát khỏi bàn tay của ông chủ.
Có vẻ ông chủ hắn cũng không cần tốn quá nhiều sức lực để giữ đối phương lại.

