Nghe tiếng cười âm hiểm của Khương Đại, Từ Ngôn biết sẽ không có chuyện tốt.
Chẳng qua hắn đã không còn cách nào khác. Lúc này thương thế khiến hắn hết sức yếu ớt, không cách nào chạy khỏi ma trảo của đối phương.
Mất hơn một giờ phi hành bọn họ mới đi tới một đỉnh núi hoang thấp thoáng có vài bóng người. Nhìn kỹ có hơn trăm người đều là đệ tử Kim Tiền tông, người đứng đầu là vị Ngọc trưởng lão có tên là Nhạc Hải Ngọc kia.
Nhiệm vụ tông môn lần này không chỉ không hoàn thành, mà còn góp vào trên trăm nhân mạng khiến Nhạc Hải Ngọc nổi giận không ít. Bà ta đành tạm tụ tập đám đệ tử chạy trốn tứ tán đến nơi không có châu chấu này.

