Một bình trà xanh được pha ra, hai người ngồi đối diện trong phòng nhỏ, nhất thời không ai nói gì.
Thường Tân bưng lấy chén trà, nghĩ đến sinh tử của Dương Lực, trong lòng lo lắng cúi đầu không nói gì. Từ Ngôn lại đang nhìn ấm trà bốc hơi nóng trên mặt bàn có chút xuất thần.
Hắn không vội tìm hiểu tình huống Thiên Bắc mà pha một bình trà nóng. Sau đó hắn bị cái câu ở hiền gặp lành của Thường Tân vừa rồi mà liên tưởng tới chút chuyện vặt không người biết tới.
Có quan hệ thiện ác.

