Tường thành cũ kỹ xuất hiện một vết nứt thật dài. Có điều khi Từ Ngôn đến gần lại, ánh mắt chợt chuyển lạnh lẽo.
Trung tâm vết nứt kia không có thứ gì cả. Rõ ràng Quỷ Nhãn đã bị thương đến vậy vẫn còn sức chạy thoát được.
Hắn đột nhiên ngẩng đầu, nhìn thấy được một cái đuôi lắc lư ngay đầu tường, sau đó bò ra khỏi thành.
"Đi được sao?"

