Đại sư tỷ sao có thể nghèo được, bởi cô là con gái cưng của đảo chủ.
Tuy biết thế nhưng đám người Phí tài vẫn tới tấp cam đoan về sau sẽ ăn ít lại. Có điều đám này nói một đằng, nghĩ một nẻo, vừa dứt lời đã hớn ha hớn hở sà vào phường thị.
Hầu bao của đại sư tỷ, cớ gì mà không lợi dụng chứ. Mọi đệ tử đảo Lâm Uyên biết rằng, có một vị sư tỷ hào phóng chính là một điều may mắn hiếm có.
Sau khi chọn được một khách sạn lớn làm chỗ nghỉ, Vương Chiêu dặn dò thêm lần nữa, mới bảo mọi người tùy ý phân tán mà đi.

