Logo
Chương 180: Đây là báo quốc an dân của ngươi sao?

"Chết mất thôi!"

"Chúng tôi sống không nổi nữa rồi!"

Dưới bóng chiều tà, thành Hà Châu rền rĩ những tiếng than khóc. Hàng vạn dân phu, ai nấy mặt mày xám xịt, tay lăm lăm gậy gộc, gạch đá, liều mạng xông về phía kho gạo phía nam thành.

Đô úy Trương Lộc vừa lóng ngóng mặc giáp, vừa nhét vội thanh đao đẫm máu vào vỏ, hốt hoảng bước ra khỏi trướng.

Mở khóa toàn bộ truyện!
Tải ứng dụng để tiếp tục đọc chương này và truy cập nội dung độc quyền.

Quét mã QR hoặc nhấn vào nút để tải ứng dụng