“Ở đây có nhiều người đóng vai yêu ma quỷ quái lắm, anh có thể đóng vai Người Cầm Canh, diễn đúng bản sắc của mình, hàng yêu trừ ma.” Trương Đạt Dã đưa ra kiến nghị không đáng tin chút nào, lại còn tự tìm lý do chính đáng cho bản thân: “Nghệ thuật bắt nguồn từ cuộc sống mà. Với cả đóng vai chính mình mới là việc khó khăn nhất.”
“Mặc dù biết cậu đang nói nhảm nhưng nghe cũng có phần triết lý.” Diệp Ngôn từ chối: “Nhưng trong thế giới này không có Người Cầm Canh, nghệ thuật cũng không thể tách rời hoàn toàn với hiện thực phải không?”
Bọn họ vừa đi vừa xem những màn trình diễn lộn xộn, đôi khi còn tham gia vào các trò chơi nhỏ thú vị bên đường như: ném vòng, nện búa tạ… Thực ra bọn họ có cảm giác như đang bắt nạt người ta vậy.

