“Ầm ĩ cái gì…” Perona xoa đôi mắt nhập nhèm buồn ngủ, thấy Wendy đã tỉnh thì mừng rỡ: “Cuối cùng cậu cũng tỉnh rồi à?”
“Ai thế? Ơ, thì là…” Wendy ôm Carla co ro vào góc giường, lúc này mới lấy hết can đảm hỏi: “Xin, xin hỏi đây là nơi nào, cô là người đưa bọn tôi đến đây ư?”
“Sao vậy, Wendy?” Carla dụi mắt tỉnh lại: “Chúng ta… Còn sống không?”

