Cô đã quá quen với chuyện này, dù sao chỉ cần bọn họ đừng lật tung nồi canh và vỉ nướng lên là được, thích làm ầm ĩ thế nào thì mặc.
“Tom ơi, lát nữa làm hộ tao mấy thứ nhé?” Khi Garp tới là Trương Đạt Dã đã sáng suốt ôm Tom trốn khá xa. Cậu vẫn chưa ăn no, đợi lát nữa lại đi ‘học bù’.
Tom nghe yêu cầu của Trương Đạt Dã thì ngoan ngoãn gật đầu, dù sao cũng không khó.

