Tóc mái của cậu bé dài đến mức che khuất mắt trái, lông mày trên mắt phải cong một vòng như nhang muỗi, mỗi lần cậu mở một cái nắp lên thì sẽ đọc tên món ăn, vẻ mặt nghiêm túc vô cùng.
Trương Đạt Dã nhìn một bên lông mày rất dễ nhận dạng kia rồi gật đầu. Đây là Sanji hồi nhỏ, không sai được.
“Mời quý khách dùng bữa.” Nhóc Sanji đặt một tay trước người, tay còn lại vòng ra sau lưng, hơi khom người kính lễ của quý ông, trông rất lịch sự.

