Chủ thành Thất Huyết Đồng, ánh trăng như cát chảy, trải dài trên khắp mọi nơi.
Hứa Thanh giẫm lên ánh trăng, một đường đi về phía trước.
Tuy bây giờ tu vi của hắn đã đến Ngưng Khí đại viên mãn, nhưng thương thế trong trận thi đấu này vẫn còn, cho nên Hứa Thanh vẫn cảnh giác như là lúc hắn mới vừa đến Thất Huyết Đồng vậy.
Nhất là hôm nay trên người của hắn lại còn có mệnh đăng, cái này khiến cho Hứa Thanh càng nâng cao đề phòng đến cực hạn, khi đi về phía trước thì tay phải của hắn nhìn như lắc lư theo tự nhiên, nhưng trên thực tế hễ là có động tĩnh hay chút gió thổi cỏ lay, hắn đều có thể lập tức lấy ra que sắt màu đen.

