Đối với lời khen ngợi của lão tổ Huyết Luyện Tử, Thất gia chỉ mỉm cười chứ không nói gì, sau đó lại chắp tay cúi đầu lần nữa.
Lão tổ do từng sợi chỉ đỏ phác họa thành trên bầu trời cũng tươi cười, chuyển ánh mắt khỏi trên người Thất gia, rơi vào chủ thành Thất Huyết Đồng, lấy độ cao và tu vi của lão tổ, hầu như có thể thu hết toàn bộ các đệ tử trong thành vào trong tâm thần của mình.
Theo tầm nhìn của lão, âm thanh từng chữ từng chữ như thiên lôi liền oanh oanh nổ vang tới mọi nơi trong chủ thành.
"Trận chiến này, Phong chủ và các trưởng lão nhất định phải ứng chiến, nhưng tu sĩ Trúc Cơ và Ngưng Khí thì không có nghĩa vụ này, lão phu biết tu vi của các ngươi có được đều là do tự bản thân các ngươi cố gắng và dùng tính mạng để đổi lấy, trong này cũng có một phần được tông môn tương trợ, nhưng cũng không nhiều.”

