“Chuyện của Mặc Mặc, Tiểu Bạch và bọn chúng, ngươi đã sớm biết rồi sao?” Chu Phàm nhìn thẳng vào thuyền hỏi.
“Sao ngươi lại hỏi chuyện này?” Thuyền gãi má cười đáp: “Đương nhiên ta không thể nào biết trước, ngươi không nghĩ là ta sắp xếp đấy chứ? Nhưng ta thừa nhận, ta đã đứng ngoài quan sát và vui mừng khi thấy chuyện đó xảy ra.”
“Tại sao ngươi lại vui mừng?” Chu Phàm cau mày hỏi.
“Chuyện này à…” Thuyền đảo mắt, “Chẳng phải thế giới của các ngươi vẫn nói con đàn cháu đống thì càng nhiều phúc sao? Bọn chúng đều rất xuất sắc, hơn nữa còn rất hiếu thuận với ngươi.”

