Bóng người từ từ bước ra từ trong nhà có chút mơ hồ.
Giả Vũ Khánh trong lòng có chút sợ hãi, chớp chớp mắt, bóng người trở nên rõ ràng hơn, chính là lão chưởng quỹ.
"Mua gạo sao?"
Trong thoáng chốc, chưởng quỹ đã đứng trước mặt Giả Vũ Khánh. Hôm nay chưởng quỹ có chút lạnh nhạt, thường ngày lão đối đãi với khách nhân rất nhiệt tình.

