"Chỉ là giúp ta thoát khốn thôi sao…" Bút bạc chậm rãi viết, sách đồng lật trang rất nhanh, nó đang suy nghĩ.
Chu Phàm kiên nhẫn chờ đợi, một lát sau, sách đồng ngừng lật, vẽ nên một biểu cảm mỉm cười: "Thôi được, nếu thật sự xảy ra chuyện như thế, ngươi có thể gọi ta, năm lần cơ hội phụ thể xem như thù lao."
"Hai lần." Chu Phàm thử cò kè mặc cả.
"Đây là việc lớn liên quan đến tính mạng của ngươi, còn muốn mặc cả hay sao?" Bút bạc vẽ một biểu cảm không vui: "Nếu là ta, cho dù mười lần ta cũng đồng ý, ngươi không muốn thì thôi."

