Từ Béo nói với Trương Dịch: “Trạng thái của em bây giờ diệu kỳ lắm! Cảm giác như...” Gã cúi đầu nhìn lòng bàn tay, nắm ra mở vào vài cái, “...em và thế giới băng tuyết này đã hòa làm một rồi ấy!”
Trương Dịch cười trêu: “Chú mày là đứa đột phá chậm nhất hội đấy! Một phần Tế lễ chi linh cực kỳ quý giá, liệu mà tận dụng cho tốt.”
Hắn vừa nói vừa liếc nhìn Chu Khả Nhi: “Nhìn xem, đến Khả Nhi còn đột phá sớm hơn chú mày tận ba ngày.”
Từ Béo hơi ngượng ngùng cúi đầu.

