Đến khi thi triển xong chiêu thức, hắn mượn lực lùi vụt ra xa. Vừa liếc nhìn bàn tay phải của mình, đồng tử hắn chợt co rụt lại!
Bởi vì thanh kiếm trong tay hắn đã không còn, chỉ trơ lại mỗi cái chuôi, toàn bộ thân kiếm đã vỡ nát tươm!
Lòng bàn tay nứt toác, bộ chiến phục rách bươm, máu tươi men theo chuôi kiếm gãy "tí tách" rỏ xuống mặt biển, tạo thành từng gợn sóng lăn tăn.
Ở phía bên kia, Trương Dịch vặn vẹo cánh tay vài cái. Lúc kích hoạt cơ chế phòng ngự, cơ thể có chút mất kiểm soát nên giờ hắn cần phải giãn gân giãn cốt một chút.

