"Không Mông tiền bối, đã lâu không gặp." Vừa nói, Bùi Lăng vừa vẫy tay, trong nháy mắt cách không ôm nàng vào trong ngực, đặt trên đầu gối.
Ôn hương nhuyễn ngọc tới tay, mùi thơm lập tức lấp đầy ngực, xúc cảm vô cùng chân thực, không nhìn ra chút dấu vết mộng cảnh gì.
"Không Mông" tổ sư cũng chưa từng phản kháng, chỉ bình tĩnh nói: "Ta còn chưa quen thuộc tiên thuật này."
"Bây giờ ngươi không nên động đậy."

