Sự khống chế của bọn họ với lực lượng đã đến mức lô hỏa thuần thanh, mỗi một phần lực lượng đều cô đọng tập trung, gắng đạt tới phát huy ra uy năng lớn nhất.
Quyền chưởng đan xen, chỉ ngẫu nhiên va chạm mới tiêu tán ra chút dư chấn, đánh tới bốn phương tám hướng.
Phanh phanh phanh phanh...
Lực trùng kích đã ít càng thêm ít, cứ như người đi đường tạo ra tiếng gió đập vào rắn rết sâu kiến, tiếng động này như sóng to gió lớn với bốn tên phàm nhân không có bất kỳ tu vi gì, bọn họ không có chút sức chống cự nào, lập tức bị chấn động đến bay ngược ra, hung hăng đâm vào vách đá trên địa quật, trong nháy mắt bỏ mình toàn bộ, kéo vết máu màu đỏ sậm chậm rãi trượt xuống từ trên vách.

