Dạ Lai Hương như ngồi trên đống lửa, hắn ta cứ cảm giác Lâm Bắc Phàm xum xoe một cách vô cớ, thể nào cũng có ý đồ không hay.
Tuy nhiên lúc này hắn ta không quan tâm được nhiều, chỉ vội bảo: “Phủ doãn đại nhân, ta có một chuyện muốn nhờ ngươi!”
“Chuyện gì mời ngươi nói, có thể giúp được thì ta chắc chắn sẽ giúp!”
Lâm Bắc Phàm vỗ ngực nói.

