Đứng nơi cửa, Tiểu Phúc nhìn vào trong phòng, sống mũi cay cay, trong mắt long lanh ánh nước.
Ngay khoảnh khắc nước mắt chực trào, nàng gắng gượng kìm nén lại.
“Hô…”
Tiểu Phúc hít sâu một hơi, chớp mắt liên tục để xua đi màn sương mờ. Vẻ mặt nàng khôi phục sự lạnh lùng, sải bước tới bên tủ, định thu dọn hành lý.

